LỄ AN TÁNG NỮ TU TRỌN VẸN ĐỜI TẬN HIẾN

Thứ bảy - 26/05/2018 02:32
THÁNH LỄ AN TÁNG NỮ TU MARIA NGUYỄN THỊ ĐÀNG : TRỌN VẸN ĐỜI TẬN HIẾN
LỄ AN TÁNG NỮ TU TRỌN VẸN ĐỜI TẬN HIẾN
LỄ AN TÁNG NỮ TU TRỌN VẸN ĐỜI TẬN HIẾN
          Hỏi về cuộc đời nữ tu Maria Nguyễn Thị Đàng (quen gọi là dì Ba Đàng) chắc “chẳng có gì để nói”. Thế nhưng, trong cái gọi là “chẳng có gì để nói” không phải dễ sống như Dì.

          Trong ký ức của một linh mục trẻ được Dì Ba dạy giáo lý xưng tội rước lễ lần đầu thì Dì Ba là một nữ tu sống trọn vẹn đời tận hiến cho Chúa trong âm thầm mà thiệt khó bắt chước.

          Với Dì Ba, khi đi tu rồi thì chẳng cần gì cả, chỉ cần Chúa là đủ cho Dì thôi.
          Thời cuối thập niên 80 chuyển qua 90, kinh tế còn khó khăn, Dì Ba và Dì Tư Tài (đã về nhà Cha năm ngoái) sống chung với nhau trong họ đạo nhỏ bé Lộ Mới (Mặc Bắc). Dù nghèo mà mình biết mến thương nhau và đặc biệt tấm gương của Dì Ba Đàng đã để lại rất lớn cho Dì Tư Tài.

          Như thế đó ! Cả cuộc đời âm thầm theo Chúa để rồi ngày cuối của cuộc đời vẫn âm thầm và lặng lẽ cho trọn nghĩa trọn tình với Đấng Tình Quân.

          Tiết trời chiều hôm nay như hòa mình với Hội Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn trong bầu khí trầm lắng để tiễn đưa một người chị em thương mến của nhà dòng về với lòng đất Mẹ. Có lẽ, cũng chẳng ngoài Thánh Ý của Chúa bởi đơn giản ý của Chúa khác với ý của con người.

          Ở cái tuổi 91 như Dì Maria Đàng quả là tuổi mà nhiều người mơ ước. Nhưng, mơ ước hơn nữa có lẽ là hồng phúc 69 năm khấn dòng. Từ thuở thiếu thời, Dì đã tận hiến đời mình trong Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn và chọn Thánh Giá Chúa Kitô làm lý tưởng đời mình để rồi mầu nhiệm Thánh Giá cũng ôm trọn đời mình cho đến giờ phút cuối cùng trên giường bệnh : cô đơn, lặng lẽ, trầm lắng ...

          Và, cho đủ nghĩa yêu thương cây Thập Giá, Thánh Lễ an táng của Dì cũng đã diễn ra trong bầu khí cô đơn lặng lẽ đó cho trọn nghĩa trọn tình với Thầy Chí Thánh Giêsu.

          Dì ra đi và Thánh Lễ an táng của Dì trùng hợp với Đại Lễ của Hội Dòng Xitô để rồi Đấng Bản Quyền là Đức Cha không thể hiện diện. Đức Ông cũng vì công việc cũng đã không thể có mặt trong chiều hôm nay dẫu rằng Đức Cha và Đức Ông ít khi vắng mặt trong các Thánh Lễ an táng của Dòng Địa Phận. Và rồi, Cha Cha Gioan Baotixita Tuyên Úy Hội Dòng Mến Thánh Gía Cái Mơn đã cử hành Thánh Lễ an táng cầu nguyện cho Dì Maria trong bầu khí đơn sơ và lặng lẽ.

          15 g 00 chiều nay, Thứ Năm 24 tháng 5.2018, Hội Dòng đã cùng với Dì dâng Thánh Lễ tạ ơn với Dì.

          Chủ tế Thánh Lễ an táng cầu nguyện cho Dì Maria Đàng là Cha Cha Gioan Baotixita – cha sở Cái Mơn. Cùng đồng tế với Cha Gioan Baotixita có một số cha khác nữa.

          Một chút dừng lại để nhìn lại cuộc đời của Dì Maria Đàng :
Dì Maria Nguyễn Thị Đàng sinh ngày 22. 9. 1927, tại họ đạo Bến Rạch Vồn - Huyên Tiểu Cần – Tỉnh Trà Vinh. Dì dâng mình cho Chúa nơi Hội Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn năm 15 tuổi và Khấn Dòng được 69 năm. Cuộc đời tận hiến, Dì đã phục vụ các họ đạo Mỹ Chánh, Cái Sơn, Rạch Vồn, Rạch Lọp, Lộ Mới, Tiểu Cần, Thanh Sơn và Bãi Vàng...

Khi tuổi cao sức yếu, Dì được về an dưỡng tại Nhà Hưu Dưỡng của Hội Dòng. Nơi đây, Dì thật bình an vì được nhiều thời gian đọc kinh cầu nguyện. Những năm dài nằm trên giường bệnh, Dì chấp nhận ý Chúa và luôn trong tư thế sẵn sàng chờ Chúa gọi về.

Lúc 11g10 phút ngày 23.5.2018, Dì đã hoàn tất cuộc sống dương thế. Kết thúc đoạn đường trần gian 91 năm làm người và làm con Chúa và đặc biệt 69 năm làm nữ tu của Chúa trong Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn.

“Xin Chúa tha thứ những thiếu sót của Dì Maria, giờ đây chúng ta cùng xin Chúa tha thứ tội lỗi cho chúng ta cũng như cho Dì Maria ...” Đó là những lời rất ngắn gọn và đủ ý để dẫn vào Thánh Lễ của Cha Gioan Baotixita.

Trong bài chia sẻ, Cha Gioan Baotixita dựa vào trang Tin Mừng nói về sự sẵn sàng và tỉnh thức chờ đợi chủ đến để nói về cuộc đời của Dì Maria.

Với cung giọng trầm lắng khá giống với tính cách của Cha, Cha Gioan Baotixita đã nhẹ nhàng đưa tâm tình chia sẻ của mình vào lòng người nghe :

“Đứng trước thi hài Dì Maria tôi lại nhớ cách nay hơn một tuần ở Họ Cái Mơn, cũng có một đám tang có một bị tai nạn xe ở xa rồi đem về tẩm liện và ngày hôm qua đem dến nhà thờ và người làm lễ an táng và chôn ở đất thánh. Sau đó gia đinh muốn xóa số  điện thoại của người chết thì bổng nhiên người chết bắt diện thoại và trả lời. mọi gười đều ngỡ ngàng.

Vậy thì người được an táng là ai và có người hỏi tôi vậy mình cầu nguyện, mình dâng cho người đó có ích lợi gì không, và bất cứ không ai biết người đó là ai và không ai biết cuộc sống của người đó trước khi từ giã cuộc sống trần gian ra làm sao. Nhưng có một người biết đó là Thiên Chúa đang tiếp nhận một con người, dù chúng ta không biết tên biệt họ của người đó, nhưng trước tòa Chúa người cũng phải ra trước mặt Chúa để trả lời những việc làm của mình. Một hôm thi sĩ Cao Bá Quát đã than vãn về cuộc sống đời người qua bài thơ Uống Rượu Tiêu Sầu:

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời
Tiêu khiển một vài chung lếu láo

Rồi thi sĩ này nhìn thấy cuộc đời cho dù có trăm năm đi nữa cũng chóng qua đi và có làm gì đi nữa cũng chết và ông đã chọn của sống an nhàn và không làm gì hết, nhưng rồi để kết thúc cuộc đời mình và không ai biết gì hết và không làm gì hết và khi kết thúc cuộc đời mình thì anh ta sẽ trả lời nhưng thế nào

Nhìn vào chiếc qua tài của Dì Marai và chúng ta nghe lời  Chúa nói các con hãy sẵn sẵn nhưng người chủ đi an cưới dù canh hai hoặc canh ba thì chủ sẽ vui mừng và đi lại hầu hạ người đầy tớ đó.

Dì Maria có quãng đời thật dài, cho dù chưa trăm năm. Dì Maria với quãng đời thật dài đó nó hết 2/3 hơn 2/3 cuộc đời đó đã hiến dâng cho chúa, 69 đời sống năm tận hiến cho Chúa chúng ta nghe, chúng ta nhìn một cuộc đời thật dài , và với 91 năm cuộc đời sống thọ những cũng phải từ giả cuộc đời trần gian này. Nhưng chúng ta nhìn vào cuộc sống của Dì, Dì có một chặng đường một chặng đường để chuẩn bị, chuẩn bị thật chu đáo cho cuộc đời của mình, một chặng đời của cuộc đời tận hiến, một chặng đường phục vụ, trong suốt cả cuộc đời phục vụ của mình có lúc vui lúc buồn, có những lúc Dì đã đem niền vui đến cho biết bao nhiều người và cũng có những lúc nhiều người than van, cho dù có vui có buồn, cho dù có làm biết bao nhiêu công việc đi nữa, bao nhiều người vui hay có bao nhiêu tiếng oán than đi nữa để cuối cùng Dì cũng nằm vào chiếc quan tài và xuống lòng đất lạnh.

Nhưng khi con người từ giã cuộc sống trần gian này và không mang được mình được gì hết, nhưng hùm chết để da, người ta chết để tiếng, chắc chắc còn biết bao nhiều nói về cuộc đời Dì Maria bà biết bao nhiều người cám ơn Dì Maria vì những việc Dì đã làm cho chính bản thân của người trong cuộc sống trong trần gian này và những người ngồi trong nhà thờ này đây và có những người oán than không chấp nhận những việc làm của Dì Maria giờ này cũng không làm được gì hơn, Dì đã ra đi , Dì không còn hiện diện torng cuộc sống trần gian này nữa và những lời oán than lời trách móc kia không thể ảnh hưởng tới Dì nữa và Dì đã ra đi, cũng như lời của thi sĩ đã nói:

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười
69 năm cuộc đời tận hiến để phục vụ cho Chúa Dì đã để lại biết nhiều điều tốt đẹp cho cuộc đời cho dù đi được Ba vạn sáu ngàn ngày  Dì vẫn thấy cuộc đời phù du, nhưng mà trong kiếp sống con người có những gì  gọi là phù du, nhưng Dì đã để lại biết bao nhiều điều tốt đẹp cho con cho cháu và cho thế hệ đi sau Dì hãy nhìn vào tấm gương của Dì mà dõi bước theo.

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười

Chúng ta nhìn chiếc quan tài sắp vào xuống lòng đất lạnh, chúng ta nực nực cười chán ván vì con người cũng ra đi mà hiện tại  không ai biết tên tuổi không ai biết gì hết vẫn phải xuống nằm dưới lòng đất lạnh và không còn hiện diện trong cuộc sống trần gian này nữa. Chúng ta cũng nực cười, vì đời sống của mọi người chúng ta hiện tại ngay giờ phút này ngay bây giờ chúng  ta nằm trong chiếc quan tài như Dì Maria chúng ta có than van trách phận

“Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười “

Nhưng rồi chúng ta có nhìn thấy thêm hơn một chút nữa chúng ta đến trước tòa Chúa, đến trước mặt chúa trả lời mà trả lời  “Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy” chúng ta đang sống ở trần gian này chúng ta sẽ trả lời ra sao đây. Dì Maria đã có những giây phút sẵn sàng và giờ ra đi của Dì chắc chắc không bắt ngờ với bao nhiêu người, và càng chắc chắc hơn nữa không bất ngờ đối với Dì. Dì đã chuẩn bị tất cả và chuẩn với bao thời gian lầu dài.

Còn mỗi người chúng ta, chúng  ta đang chuẩn bị điều gì, chúng ta còn rất trẻ, đúng,  chúng ta còn bao nhiều công việc phải làm cũng đúng luôn, chúng ta còn bao nhiêu ước mơ mà mình chưa đạt được, cái đó cũng đúng, nhưng khi chúng ta nói mình chưa có thể từ giã cuộc sống trần gian này thì chưa đúng, nhưng chúng ta không biết chuẩn bị như lời Chúa Giêusu nhắc nhở mỗi người chúng ta “ Các con hãy sẵn sàng vì các con không biết ngày nào giờ nào Con Người sẽ đến:

Nhìn vào chiếc quan tài của Dì Maria, nhìn vào đời sống của Dì, mỗi người trong chúng ta cùng cầu xin Chúa,  xin Chúa ban ơn tha thứ những lỗi lầm tihếu xót của Dì nơi cuộc sống trần gian Dì đã trải qua để Dì sớm được về hưởng hạnh phúc trên thiêng đàng với Chúa.

Chúng ta cũng cầu xin Chúa và xin Dì Maria phù hộ giúp sức để mỗi người trong chúng ta  biết nhìn vào tấm gương của Dì, nhìn vào đời sống của Dì mà mỗi người chúng ta biết chuẩn bị, chuẩn bị nhưng Dì Maria đã chuẩn bị , cho chúng ta biết sẵn sàng giống như dì Maria đã sẵn sàng để làm biết tốt cuộc đời, làm tốt những gì đang còn sống cuộc sống trần gian với Ba vạn sáu nghìn ngày của con người. Xin Chúa ban thánh hóa và hướng dẫn đời sống của chúng ta”.

Thánh Lễ của một nữ tu tạm gọi là “gạo cội” bởi lẽ ở cái tuổi 91 thật là hiếm và dưới con mắt người đời đã khép lại.
Cuộc đời, Thánh Lễ an táng tiễn đưa Dì một chút gì đó cho ta nhìn lại cái thân phận của con người. Dù muốn dù không, không ai thoát khỏi cái chết và khi xuôi tay nằm xuống và khi nằm xuống chẳng mang theo được cái gì cả ngoài tấm lòng mà mỗi người đã sống khi còn sống trên trần gian.

Và, sự ra đi lặng lẽ cô tịch của Dì Maria cho ta bài học về sự cô đơn của Chúa Giêsu trên thập giá. Có khi bị người đời chê bỏ hay bằng cách này cách khác không đồng hành, không hiện diện nhưng Thiên Chúa Cha mãi mãi là người Cha nhân hậu luôn ở cùng và đồng hành với Chúa Giêsu trên đỉnh đồi Canvê. Chính vì thế, thành công hay thất bại, cô đơn hay hoành tráng giữa cuộc đời này chẳng là cái mà ta phải bận tâm, nhất là khi tận hiến đời mình cho Chúa. Chuyện quan trọng nhất mà mỗi người hay nhất là người tu cần nhất đó chính là có một chỗ trong cung lòng Thiên Chúa hay không mà thôi.

Sự ra đi trong lặng lẽ, cô tịch của Dì Đàng nhắc nhớ phận đời và phận người của mỗi người chúng ta.

Giờ này, Dì Maria Đàng đã nằm yên trong lòng Đất Mẹ để chờ ngày phục sinh cùng với Chúa là Đấng mà cả đời Dì hằng thương mến và trao hiến cả cuộc đời. Trong phận người yếu đuối, ta lại xin Chúa là Cha giàu lòng thương xót tha thứ những lầm lỗi của Dì để Dì mau hưởng nhan Thánh Chúa. Và, trong mầu nhiệm hiệp thông, khi gần Chúa, Dì sẽ cầu nguyện cho Giáo Phận, cho Hội Dòng và cho mỗi chị em bước theo con đường Thánh Giá Chúa ngày mỗi ngày triệt để hơn.
dsc6212
dsc6213
dsc6223
dsc6226
dsc6228
dsc6230
dsc6231
dsc6236
dsc6237
dsc6246
dsc6252
dsc6253
dsc6254
dsc6261
dsc6259
dsc6269
dsc6273
dsc6277
dsc6289
dsc6290


Huệ Minh

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Tin xem nhiều
Tin Mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây